Hèn nhát - dũng cảm
Và việc chửi người khác một cách vô minh
-
Nếu bạn là nam thì chắc trong đời bạn bị nghe chửi “đồ hèn” “nhát gan” “nhát cáy” không ít thì cũng nhiều. Cơ mà tôi thấy người có tư cách chửi người khác câu này không nhiều lắm, đơn giản vì chửi không đúng.
Và thường những người đi chửi thì cũng có gì đó hèn hèn trong người, hoặc là bị tổn thương bởi sự hèn trong người nên đi chửi người khác để giải toả.
Người bị mất nón bảo hiểm lại đi chôm nón bảo hiểm của người khác.
Hurt people hurt people.
Cá nhân tôi hi vọng ai đọc được post này nhìn ra được cycle vô minh trong việc hạ bệ người khác để tôn mình lên đặng hạn chế việc trộm nón bảo hiểm - hurt người khác.
(Đặc biệt là các bậc cha mẹ, anh chị, bậc trên khi muốn uốn nắn chỉnh sửa người dưới)
-
Chúng ta bị chửi hèn khi nào?
Khi chúng ta không dám làm một việc gì đó.
Tại sao chúng ta lại không dám - làm việc đó?
Vì ba khả năng sau đây:
—
1
Bạn muốn làm hay việc đó đáng làm nhưng không có đủ - điều kiện và khả năng làm (1). Game đời có sự trừng phạt rất kinh khi bạn thất bại. Bạn bị ăn hiếp, bạn phản kháng với thằng bully bạn không tới. Rồi, lần tới - và dài hạn về sau chắc chắn nó sẽ cho bạn sống trong đau khổ.
Bạn muốn kinh doanh thoát rat race, đầu tư các kiểu. Nhưng kiến thức đâu, vốn đâu? Nội cái tâm thế để chơi còn không được dạy nữa là các kỹ thuật chuyên sâu. Bạn nhát tay chùn chân là đúng.
Bạn mới tập tạ và muốn đẩy bench 100kg deadlift 200kg. Cẩn thận kẻo bị chấn thương và tàn phế suốt đời.
Mới học võ vài tháng và đòi gạ kèo dân pro. Hãy chuẩn bị nằm viện vài tháng.
Nếu có một cái suy nghĩ rằng cứ đi thì sẽ tới thì tôi mong bạn nên bỏ nó đi. Học là học, thử là thử, thì nghiệm là thí nghiệm, làm bán sản phẩm thật scale up là làm thật, tập là tập, luyện là luyện, lên đài là lên đài, đấu sinh tử là đấu sinh tử. Đừng trộn chung vô đơn giản vì bản chất - yêu cầu - và hình phạt là khác nhau.
Mindset khi lên đài, đấu sinh tử, xuống vốn lớn và mindset khi tập luyện, học tập làm thử nhẹ, có trải nghiệm cho biết là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Đừng nhầm lẫn - trộn lẫn rồi mang thương đau.
Sao không bỏ việc khởi nghiệp đi, hèn thế. Sao không học làm những việc / nghề cao sang đi, hèn thế. Sao không xin số em hot girl nhà giàu đó đi, hèn thế. Sao không dám làm việc hiệp nghĩa (có rủi ro cao, đòi kỹ năng cao) đó đi, hèn thế. Sao không thì vietnam idol đi, hèn thế. Sao không lên tv phô diễn tài năng đi, hèn thế.
Dạ em hèn, để em yên, em cảm ơn.
Thực ra thì để chê trách chửi thì rất dễ. Dạy và cung cấp điều kiện để làm được thì mới khó. Buồn - cười thay, người dạy và cung cấp điều kiện thì gần như không chê chửi. Người chê chửi thì lại không cung cấp điều kiện hay dạy được cái gì bài bản ra hồn cả. Khá là mỉa mai.
-
Bạn không muốn làm những thứ không đáng làm. (2)
Thường thì khi chúng ta làm một chuyện gì đó thì nó rớt vào một trong các khía cạnh này:
Sáng tạo - gầy dựng - có trí tuệ - có giá trị… (A)
Phá hoại - ngu ngục - chẳng có giá trị gì cả (B)
Làm để giải trí hoặc tạo nền tảng điều kiện cho cái chính mà ta muốn gầy. (C )
Dân chơi hệ A thì thường không quan tâm tới người khác sao và vì họ bận làm chuyện của họ để tăng giá trị. Và thường vì họ LÀM THẬT - ĂN THẬT nên họ hiểu game khó nhằn cỡ nào, thành ra trong họ cũng có sự cảm thông đáng kể khi ai đó không dám - không có khả năng làm một cái gì đó.
Với thêm phần họ không bị khủng hoảng giá trị nên họ không có nhu cầu chửi người khác để tôn mình lên.
Đáng nói là dân chơi hệ B. Đơn giản vì game họ chơi là game phá hoại, không tạo ra giá trị mà còn làm giảm giá trị (của chính họ). Nên họ bị khủng hoảng giá trị hơi ghê. Cái này dẫn đến hai dòng nhu cầu tâm lý:
Tạo ra một hệ giá trị riêng - cộng đồng riêng nơi thú chơi phá hoại của họ được tôn vinh.
Chửi người khác để có cảm giác được có giá trị.
Ví dụ cho dễ hiểu: tôi nghiện một thú vui tự huỷ - nguy hiểm nào đó. Tôi thấy tôi loser, trầm cảm, không có giá trị gì và bị đời khinh quá. Tôi đi kiếm những người cùng chí hướng, lập tiêu chuẩn riêng rồi nếu ai không chịu làm giống tôi thì tôi chửi họ hèn. Xưa thì tôi không có khả năng tự huyễn đó do tôi một mình, giờ có anh em bạn bè ngáo cùng chí hướng rồi. Vừa chửi sảng cái là có 500 anh em ủng hộ. Chân cmn lý, phê lòi.
Nếu bạn bị ai trong nhóm này chửi hèn vì standard của họ. Thì thôi chia tay là vừa. Hèn vì không nhảy cầu thang, hèn vì không chơi đồ, hèn vì không tự huỷ, hèn vì không hành hạ người khác, hèn vì không dám liều chơi trò may rủi, hèn vì không dám làm những trò có thể dẫn đến tàn phế.
Cảm ơn, tôi hèn, để tôi yên.
—
Dạng C thì lắt léo oái ăm hơn tí. Vì dân chơi hệ này đang ở giai đoạn nuôi - phát triển giá trị nhưng chưa thành giá trị. Như trái đang đợi chín, như phở hầm gần đủ thời gian hay đang nấu hay nấu gần xong vậy.
Mục đích của bạn là nấu phở (hoặc hủ tíu, hoặc bò kho, hoặc bún bò mì quảng chi cũng được).
Chứ không phải là sơ chế thịt ngon, hay ninh sao cho đúng, hay đi so cọng mì nào mới là vàng nhất.
Mỗi game đều có một mục đích riêng với vô vàn game nhỏ cấu thành.
Chánh niệm, khiêm tốn, biết mình làm gì - có mục đích gì cần mẫn làm tốt từng khâu thì sẽ không bị lạc lối, quên mất mục đích lý tưởng ban đầu thì sẽ không có xu hướng khủng hoảng giá trị - tiền đề của việc chửi người khác hèn.
Còn không chánh niệm, không rõ mình muốn gì - đang làm gì, bắt đầu với tham sân si ngã mạn thì sẽ cực dễ LẠC LỐI.
Nhóm này không muốn nấu phở vì muốn nấu phở. Mà nấu phở chỉ vì ham cái vinh quang lợi lộc của người biết nấu phở.
Cái tham này nó dẫn tới việc đốt quá trình rồi làm ẩu. Nó làm khởi lên sự giả tạo màu mè đến từ mong muốn được thể hiện và mọi người công nhận giá trị của mình. Phở chưa ninh xong, gia vị còn thiếu đã bày lên mời khách. Rồi phở nấu không ra thế là bắt đầu chế cháo nói rằng thứ nửa mùa của mình là một phát kiến gì đó hiện đại cách tân hơn phở.
Rồi do học không tới nhưng thích ra tiệm ngay thế là bị hội chứng thầy bói xem voi. Coi tiểu tiết - chi tiết - cục bộ là chân lý, là bố cục toàn diện. Thịt bò ngon hay bánh phở ngon thì chưa chắc là phở sẽ ngon. Dính mắc vào bánh phở hay thịt dễ làm ta quên đi chí hướng ban đầu là nấu tô phở ngon.
Nhóm lạc lối này cũng sẽ có xu hướng chửi người khác hèn nếu không tuân theo quy chuẩn - game cục bộ của họ. Nếu xác định được người chửi bạn là nhóm này thì cũng làm ngơ và tránh xa cho khoẻ.
Hèn thế không dám hít đất 300 cái, hèn thế một năm không đọc nổi 200 quyển sách, hèn thế không dám chạy marathone 100km. Dạ em hèn, anh / chị thì hay rồi, em cảm ơn, đi ra chỗ khác giùm cái cho em yên.
Ps:
Ở một chiều hướng khác thì muốn an toàn hơn hãy làm một tô phở thật xịn thật đỉnh nhưng đừng nhận là bán phở mà cứ nói bánh gạo với ít nước luộc bò thì sẽ không bị đánh giá và trường tồn hơn.
Không sống vì danh tiếng - title thì sẽ không bị đánh giá vào danh tiếng - title và sẽ không bị chết vì danh tiếng - title. Đứng trên mũi chân có đứng được lâu, dao mài sắc bén, có bén mãi được đâu (Đạo Đức Kinh).
—-
(3)
Bạn có khả năng - điều kiện làm nhưng bạn không - dám làm.
Nếu bạn chưa biết bạn có điều kiện, khả năng thì khích lệ với nói cho bạn biết tí để bạn làm thì đời đúng chuẩn.
Ps: khích lệ động viên chỉ hiệu quả với người đủ khả năng và điều kiện. Còn ko đủ khả năng và điều kiện mà kêu nó cố thì nó phản ứng lại thôi, chứ không nó thành quá cố thì sao.
Còn nếu bạn có khả năng, điều kiện, và bạn biết việc đó là tốt và cần làm mà bạn không làm thì tới lúc này bạn chính thức hèn. Bị chửi là đúng.
—-
Viết post này có vài mục đích
1 . Để bạn biết rằng để góp ý ai đó không phải là việc dễ. Đa phần là chửi sảng để thoả mãn cảm xúc thôi.
2 . Nếu được, hãy tha thứ cho việc bị chửi sảng. (Tha thứ cho người chôm nón bảo hiểm của ta). Nhưng cũng phải có phản ứng để không bị nữa, nhưng nó là một post khác.
3 . Đừng chửi sảng người khác để thoả mãn cảm xúc và tôn mình lên. Bạn chỉ đang tự làm thấp đi giá trị và nhân cách của mình.
4 . Nếu phải chửi thì hãy ráng chửi đúng - chửi đúng thì nó lại thành góp ý lành mạnh, thành ra lại không có chửi, hành động chửi chỉ nên là hình tướng bề ngoài và chỉ nên thực sự dùng khi không còn cách nào khác (có nhiều đứa con nít hoặc não trạng không tốt mà chỉ
khi lên giọng thì message mới vào đầu tụi nó).
5. Dám nói không với những thứ ngu ngục là đã dũng cảm. Và đôi khi khuây khoả có với những thứ ko tốt - trong tầm khả năng giải quyết là đã bắt đầu hèn.
6. Chửi người dưới không đúng thì sẽ gây phản tác dụng và tích luỹ trauma, tạo động thái làm ngược lại lời chửi. Nên mới có hiện tượng cha mẹ muốn tốt cho con, nhưng chửi con (không đúng) khiến đứa trẻ càng có xu hướng làm ngược lại để phản kháng, chống đối và cân bằng.
-
Bonus:
Ít tip cho việc góp ý đúng là khế lý và khế cơ. Khế cơ là nói rõ bố cục - điều kiện - ngữ cảnh của đối tượng, khế lý là nói lý lẽ đúng phù hợp chính xác giúp tối ưu hoàn cảnh - bố cục - điều kiện của đối tượng.
Không thể khuyên nhà nghèo như khuyên nhà giàu. Không thể khuyên một người thông tuệ từng trải như khuyên thanh niên mới lớn vào đời. Không phải là đi nhanh hay đi chậm quan trọng mà là phải nhìn được cấu trúc đèn rồi di chuyển đúng luật giao thông.
Kiểu thế.
Với cá nhân tôi thì sau khi tôi nhận ra tôi không biết chửi gì ai ngoài việc thể hiện sự toxic của bản thân, thêm phần tôi sống cũng hèn nhiều cái nên tôi đã dừng việc chửi, cái gì góp ý được nhẹ nhàng thì góp ý thôi.
Vì một thế giới không toxic, hãy ngưng chửi, và nếu phải chửi thì hãy chửi có tâm huyết, chửi trong chánh niệm và có kỹ thuật bài bản đàng hoàng. Còn nếu nhắm không làm được chuẩn thì thôi, đừng đa sự chửi sảng mà mang nghiệp.
Và cuối cùng, nếu đã là hurt people thì cũng cố tỉnh táo mà đừng đi hurt người khác nữa, chỉ tổ thiệt thân vì Hại người cũng như hại mình mà thôi.